Thống kê truy cập
  • Đang online: 1
  • Hôm nay: 8
  • Trong tuần: 92
  • Tất cả: 32412
Giới thiệu sách của thư viện thiết bị

 

Chủ đề:

Chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam

20 - 11 -2015

Ông cha ta từng nói rằng: “ Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, nghĩa là người dạy một chữ cũng là thầy mà dạy nửa chữ cũng là thầy. Đó là tình, là đạo lí của người học trò đối với thầy và cũng là niềm tin cẩn, là sự thành kính thẳm sâu của các bậc cha mẹ đối với người thầy của con mình.

       Trong buổi giới thiệu sách ngày hôm nay tôi xin trân trọng giới thiệu đến thầy cô và các em học sinh cuốn sách “Thầy Trò Trường Bưởi Chu-Văn - An”. Sách dày 296trang, do Nhà xuất bản Giáo Dục ấn hành năm 1998, gồm 278 bài viết nhỏ. Mỗi bài viết là một kỉ niệm, một hồi ức, một bài học giản dị mà sâu sắc về tình thầy trò, về mái trường, về phấn trắng bảng đen, về những hoài niệm của người thầy, người cô lần đầu tiên đứng trên bục giảng.

        Có nhà giáo nào lại không muốn hết lòng cống hiến cho nghiệp giáo, không muốn mình có kỹ năng sư phạm cao để giúp học trò mình không chỉ có ý chí đương đầu với những khó khăn, thử thách của việc học mà còn cảm thấy thích học. Đó chính là khả năng thu hút và giá trị của nghiệp làm giáo. Các nhà giáo luôn khơi gợi cảm xúc nơi học trò và chính học trò là nguồn hứng khởi cho thầy cô thích thú gắn bó với nghề.

“Một kiến trúc sư biết rằng nếu anh làm việc với sự cẩn trọng, công trình anh xây nên sẽ tồn tại hàng thế kỉ. Một người Thầy biết rằng mình giảng dạy bằng tình thương yêu và sự tận tụy thì thành quả mình tạo ra sẽ còn mãi với thời gian”. Thật vậy, thầy cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức, dạy dỗ ta thành người mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc, là người khơi dậy và nhận ra những tiềm năng trong ta, giúp ta thắp sáng, nuôi dưỡng và biến ước mơ thành hiện thực.

 

Kính thưa thầy cô cùng các em  học sinh thân mến!

Ngày nhà giáo Việt Nam đến trong niềm hân hoan của không chỉ các thầy cô giáo mà còn của tất cả các thế hệ học trò.

Nghề nhà giáo - nghề “trồng người” rất vất vả nhưng cũng đầy vinh quang. Nhân dịp này, Thư viện xin gửi tới các thầy cô những lời chúc tốt đẹp nhất, lòng biết ơn chân thành nhất của học trò qua tác phẩm “Thầy trò Trường Bưởi Chu Văn An”. Đây là những câu chuyện xúc động và đầy cảm hứng của các trò viết về người thầy của mình. Có nhà giáo nào mà không từng là chồi non được thầy cô mình yêu thương dìu dắt! Sợi dây thầy và trò là sợi dây yêu thương, bền dẻo, miên man, tiếp nối không bao giờ dứt, xuyên qua tầng tầng lớp lớp rừng của tri thức và thời đại.

Sức hấp dẫn, lôi cuốn bạn đọc đối với tác phẩm này không vì lời lẽ trau chuốt, bóng bẩy mà chính ở nội dung cốt lõi của nó đã đề cao và tôn vinh cái đẹp của nghề nhà giáo. Cái đẹp toát lên từ nhân cách cao quý và tâm hồn cao thượng ươm mầm cho những tâm hồn của các em ngày càng bay cao và toả sáng trên bầu trời tri thức.

Bài viết chỉ trong vài trang ngắn hết sức cô đọng nhưng cũng đủ để truyền đạt hết tình cảm sâu sắc gửi đến các thầy,cô - những người luôn chăm lo, hết lòng, sống mẫu mực, khắt khe với bản thân để làm gương cho học trò mình.

Nâng trên tay hoài niệm

Tôi chỉ xin một giấc mơ

Về thăm lại bốn mươi năm trường cũ

Tóc vẫn xanh làm người trò bé nhỏ

Được khoanh tay nghe ấm áp giọng thầy

Được chạy nhảy vui vầy

Lăn trái bóng như chưa ngừng thưở ấy.

Nâng trên tay hoài niệm

Tôi chỉ xin một giấc mơ thế đấy

Trải giấy ra cho chữ tím lại về

Hỏi ánh mắt như Tây Hồ có biếc

Bốn mươi năm bạn cũ nhớ tay nhau

Lá đổ vàng lưng áo, lá bay đâu

Về xanh lại, tôi cầu xin phép lạ.

Tôi thầm biết, rồi sẽ về tất cả

Tôi cầu xin phép lạ trái tim mình

Sẽ ấm nóng, sẽ lung linh trở lại

Buổi tựu trường thương nhớ bốn mươi năm…

       Bài thơ vừa đọc đó là bài Trở Về của Trần Nhật Lam, chứa đựng bao nỗi niềm nhớ thầy cô của học trò về mái trường thân yêu năm nào và những hồi ức đẹp về tình cảm sâu nặng của thầy cô dành cho học trò, nhờ những công ơn dạy dỗ của thầy cô mà cánh học trò của chúng em mới có được ngày hôm nay. Đây là một phần nhỏ của câu chuyện trong cuốn sách này viết về công ơn thầy cô của em: Nguyễn Thúy Quỳnh với câu chuyện; “Thầy của Tôi! Trường Của Tôi!” : Ngày học cấp 2, tôi cứ ước ao được học một lớp mà có thầy giáo làm chủ nhiệm. Chẳng phải vì tôi không thích các cô giáo mà chỉ vì suốt chín năm học, bao giờ cũng là “ cô chủ nhiệm”. Thế rồi đến năm lớp 11, tôi chuyển về trường THPT Chu Văn An. Sau hai đợt thi tuyển và sát hạch , tôi cầm phiếu vào lớp : Lớp 11A2 do thầy giáo Lê Văn Ngọc làm chủ nhiệm, thế là tôi đã có “ thầy chủ nhiệm”, không những thế mà lại còn là một “ ông giáo già”. Thầy dạy chúng tôi môn Hóa học – có lẽ tôi không bao giờ quên những giờ giảng bài của thầy. Giọng thầy trầm ấm, cái nhìn hiền từ nhưng đầy thúc giục và đặc biệt là cách trình bày giảng gọn gàng, khoa học và rất… mỹ thuật của thầy đã khơi dậy trong chúng tôi một niềm say mê học tập. Chẳng thế mà lớp tôi không một năm nào là không có vài giải Hóa thành phố. Cho đến giờ tôi vẫn cứ nghĩ rằng : không phải vì lớp tôi là lớp chọn Hóa mà đó là do thầy đã tạo nên sự say mê và tự giác để chúng tôi có được những thành tích ấy. Thầy tôi hiền, ít nói – nhưng cái cười và đôi mắt nheo nheo của thầy đã nói lên rất nhiều.

     Đằng sau nụ cười là tấm lòng đôn hậu và vị tha mà thầy dành cho chúng tôi; đằng sau những nếp nhăn là nỗi niềm lo lắng của thầy đối với chúng tôi. Có thể là chúng tôi còn vô tư quá, chưa hiểu hết thầy, nhưng chúng tôi đã cảm nhận được điều đó. Có lẽ vì thế mà chúng tôi càng nỗ lực hơn trong học tập. Năm lớp 12 lớp tôi có 4 giải Thành phố về các môn Hóa, Văn và Tin học. Và để rồi đến cuối năm học, trong đợt thi tú tài, lớp tôi lại đạt một thành tích đáng kể: một thủ khoa, hai trong số học sinh được vào thẳng Đại học của trường là học sinh lớp tôi. Vinh dự này thuộc về thầy tôi. Khi tôi viết những dòng này, thầy tôi đã yên tâm thanh thản về nghỉ hưu và chúng tôi đang hồi hộp chờ ngày bước chân vào trường Đại học. Song có lẽ không bao giờ tôi quên được người thầy đáng kính của tôi, không bao giờ tôi quên được lớp 12A2 của tôi. Bởi vì 12A2 và thầy tôi chính là hình ảnh của trường Chu Văn An – một trường với bề dày truyền thống, trong đó có các thầy cô giáo dạy tốt và yêu thương trò của mình. Tôi vẫn tự nhủ rằng: sự trưởng thành của mình hôm nay là nhờ tôi được học tập và rèn luyện dưới mái Trường Chu Văn An, nhờ có sự dạy dỗ của các thầy cô. Tôi luôn tự nhủ rằng: mãi mãi ngôi trường này, mãi mãi các thầy cô!.

     

Đọc bài viết trên chúng ta càng thêm yêu quý, kính trọng thầy cô - những người luôn sống vì hạnh phúc của thế hệ tương lai, sống để cống hiến hết mình cho đời.

Các thầy cô theo đúng nghĩa sẽ mãi ngự trị trong tim của những học trò, sự tâm huyết, lòng yêu thương cùng những bài học quý giá sẽ mãi theo chân các em trên chuyến xe cuộc đời.

Qua tập sách này thư viện muốn nhắn nhủ đến tất cả các em một điều: Hãy ra sức phấn đấu học tập để “hái” những bông hoa điểm mười tươi thắm dâng tặng thầy cô nhân ngày đầy ý nghĩa này.

Xin chân thành cảm ơn sự quan tâm lắng nghe của quý thầy cô cùng các em.

Cuối cùng, xin kính chúc quý thầy cô giáo sức khoẻ. Chúc các em một tuần học tập thật hăng say.

Họ tên no image
no image
Tiêu đề no image
Nội dung no image
Mã kiểm tra no image